Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Góc tập vẽ



------------------------------
 Bồ đề Đạt Ma
(Vẽ theo trí nhớ -lúc ĐL còn học lớp 9,10 
chi đó. Hình bị đâm nhiều lỗ đinh do mấy 
đứa bạn nghịch phá !)




















--------------------------------------------------
Jiddu Krisnamurti 
(Không thể không vẽ bởi đôi mắt của Ông Krisnamurti 
trên hình bìa tập "Krisnamurti và con người toàn diện"..
Cám ơn Phạm Quang Huy đã cho bột màu để vẽ hình ni.)




















-------------------------------
Ngơ ngác
(Vẽ theo bức tranh ở một tạp chí nào đó quên
mất tiêu rồi !)














(Bốn câu là thủ bút của anh Từ Văn Hải-người bạn Bắc
kì của ĐL-ghi sau tấm ảnh)














---------------------------------
Mơ mòng
(Hình nầy tự nghĩ ra !)















---------------------------------
 Con ma
(Nhìn hình ni thấy ghê-2 con mát dữ dội quá !
 Là tấm hình vẽ bằng "lọ nồi" đấy-không biết 
có họa sĩ nào dùng thứ bột màu nầy không ?)
















---------------------------- 
Chân dung Út hờn 
(vẽ bằng nỗi nhớ thương vô bờ !)
















Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Với biển

Ta nằm đây 
với mênh mông
quanh ta mây nước,
hư không gọi mời
cát
hãy lấp đi cuộc đời !
sóng
hãy xóa hết
tuyệt vời trong ta !
và người
rồi cũng quên ta ?
thì thôi chừng đó
gọi là có nhau
còn trong người
một nỗi sầu
còn trong ta
một nỗi đau không rời
biển xanh
mà cũng đổi dời
mình quên nhau
để một đời còn nhau !
và...mất nhau ?

7/1989
ĐinhLộc

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

L' ADIEU

J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souvients-toi que je t'attends.

GUILLAUME APOLLINAIRE
(1880 -1918)



LỜI VĨNH BIỆT

Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/BuiGiangALND.jpgEm nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng đuợc nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...

Bùi Giáng (dịch) 
(1926-1998)



MÙA THU CHẾT
Phạm Duy (phổ nhạc)

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011

Cục đá sau vườn

Em là cục đá sau vườn
nhỏ nhoi,hèn mọn
không trang điểm được thơ người
cũng không làm đẹp cho mình
bằng những trang thơ !

Trước-sau, ngày xưa-bây chừ
và mãi mãi-em là đá ! 
cục đá sau vườn 
với đủ những gì không tốt :
xấu xí, chai lì,cứng cổ,cứng đầu,
không nghe, không biết…
(dẫu người có hét bên tai,
có nói đến 100,1000 lần…)

Vây mà xưa kia, anh nói điều  chi
để bây chừ ân hận ?
để bây chừ -cay cú-không nguôi
vì-trót bao năm dài
đã-ngây ngô-cùng-đá ?

Nhưng có một điều anh phải biết :
rằng ai có đổi dời
đá trước sau như một
mặc thời gian qua đi
đá nghìn năm-vẫn thế !

Và- bởi em là đá
nên chẳng cần xưng tụng ai
càng mặc kệ ai khen chê ,chửi bới…
ta cứ là ta: ăn cục nói hòn !
em cứ là em-với một tấm lòng,
với yêu thương cả đời rêu phủ,
hạnh phúc của em 
sương khói tuyệt mù,
những giọt nước mắt của em
ngọt ngào cay đắng
đã đọng thành khối-sầu-thiên thu !

Và...
cũng bởi em là cục đá sau vườn
em sợ chi những cơn mưa
trời anh chứ !

sau valentine 2009
ĐinhLộc

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Đừng sợ mất cô đơn

Như hải đảo bình yên
em một lần thăm viếng
làm khuấy động lòng anh ?

rồi thôi ,em lại về
với tháng ngày của em
trả anh miền yên tỉnh
trả anh vùng biển xanh
với trời xanh mây trắng
với cát vàng, gió, nắng
cô đơn của lòng anh

Vì tình em là khói
vì tình em là sương
mong manh và hư huyền
làm sao anh nắm giữ ?

Đừng sợ mất cô đơn !

1989
Đinhlộc

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Góc xướng họa

Bài xướng

Thơ tháng năm

Bỗng dứt ngày xuân qua tháng năm
trong nhau còn mãi tiếng kêu thầm
thơ run gió bấy nhiêu tờ mỏng
người đã đời thôi những vết bầm
xứ xứ thêm mù phương cố quán
dòng dòng chỉ phụ mắt tri âm
có khi lửa nắng ba mùa hạ
cũng chẳng làm khô lệ tiễn chân !

5/1996
LB

Bài họa 1

Nắng đã rực hồng phượng tháng năm
rưng rưng hoa gợi nỗi đau thầm
bừng lên phố thị bao màu thắm
rụng xuống hồn ta những cánh bầm
người của một đời mây viễn xứ
lòng nhau từng nét chữ hồi âm
cách xa thì vẫn hoài xa cách
buồn,cứ buồn theo mỗi bước chân !

5/1996
ĐN

Bài họa 2

Tình cũng hao gầy với tháng năm
còn chăng một thoáng nhớ,quên thầm
lời thơ tàn lụn vầng trăng úa
dòng chữ mờ phai nét mực bầm
yêu dấu tan theo ngàn ảo ảnh
tơ đàn trầm lắng chút dư âm
thời gian in vết hằn trên cát
đã xóa nhòa đi bao dấu chân !

31/5/2011
Đinhlộc

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Nỗi đau của con thằn lằn đứt đuôi

Có con thằn lằn nào lại muốn đứt đuôi ?
đuôi đứt tại người ? 
tại đuôi không bám chặt ?
phải thật công bằng 
khi suy ngẫm về cái đuôi thằn lằn ! 
**
Anh thương cái đuôi ?
anh ví với tình anh ?
ừ thì tình-anh-như-cái-đuôi-thằn-lằn
ừ thì cái đuôi bị đứt bởi tay người
nỗi đau thật tình làm đuôi vật vã
lúc lắc một hồi đuôi dứt cơn đau
(như tình anh-tình anh nguôi ngoai ?
như tình anh-tình anh phôi phai ?)
**
Sao anh không nhìn con thằn lằn đuôi đứt
mang vết thương bầm nhức nhối không nguôi !
ngày qua,ngày qua
vết thương ứa máu
vết thương dẫu lành, chỗ đứt vẫn còn đau !
**
Đuôi khác mọc lên ? Vẫn một đời thương tật
con thằn lằn tắc lưỡi đêm đêm
nỗi đau âm thầm, day dứt,dịu êm 
thương nhớ không cùng khúc đuôi đã đứt !
**
...Là chuyện con thằn lằn đấy thôi !

1990 
đinhlộc