Có con thằn lằn nào lại muốn đứt đuôi ?
đuôi đứt tại người ? tại đuôi không bám chặt ?
phải thật công bằng
khi suy ngẫm về cái đuôi thằn lằn !
**
Anh thương cái đuôi ?
anh ví với tình anh ?
ừ thì tình-anh-như-cái-đuôi-thằn-lằn
ừ thì cái đuôi bị đứt bởi tay người
nỗi đau thật tình làm đuôi vật vã
lúc lắc một hồi đuôi dứt cơn đau
(như tình anh-tình anh nguôi ngoai ?
như tình anh-tình anh phôi phai ?)
**
Sao anh không nhìn con thằn lằn đuôi đứt
mang vết thương bầm nhức nhối không nguôi !
ngày qua,ngày qua
vết thương ứa máu
vết thương dẫu lành, chỗ đứt vẫn còn đau !
**
Đuôi khác mọc lên ? Vẫn một đời thương tật
con thằn lằn tắc lưỡi đêm đêm
nỗi đau âm thầm, day dứt,dịu êm
thương nhớ không cùng khúc đuôi đã đứt !
**
...Là chuyện con thằn lằn đấy thôi !
1990
đinhlộc

đó là một lựa chọn đau lòng. nhưng thà dứt cái đuôi mà con thằn lằn vẫn sống-dẫu sự sống chứa đầy nỗi đau, dù thế vẫn hơn kiên quyết giữ chiếc đuôi, để bản thân tàn lụi trong tay người...
Trả lờiXóaKhông hiểu sao comment nầy lại lạc qua chỗ Spam. Cô xin lỗi bé Hoa nghe !
Trả lờiXóaKhông ngờ bé con lại cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của con thằn lằn đến vậy. Thà "sống đau lòng cả đời" còn hơn "tàn lụi trong tay người". Ha ha ý tưởng hay lắm ! Cám ơn bé Hoa .