Ơi mùa thu xanh xao ngàn nỗi nhớlối đi về con phố bỗng thênh thang
hàng cây xanh theo bước nhỏ lang thangxỏa tóc biếc thì thầm lời tình tự
một chút nắng vàng hong sầu đôi mắt
trời hôm nay sao rất đổi bâng khuâng ?
trời hôm nay sao mây cũng ngại ngần ?
ta gọi nhỏ tên người nghe thương mến ?
nghe xót xa và nghe buồn muốn khóc
người xa xôi như sợi khói hoang đường
ta một chiều quên lòng để tơ vương
tình rất nhẹ -nhưng cũng vừa thương nhớ !
1980
đinhlộc
bài thơ hay lắm cô ạ. nhưng hơi buồn...
Trả lờiXóa