Người có nghe không tiếng gọi từ hư vô ?
biển thầm thì như gọi người yêu dấu
như hát khúc tình ca nồng ấm dịu dàng
Nhưng không,hình như biển đang gào thét ?biển quay cuồng ,phẩn nộ rên la
ơi tiếng rên của một con thú bị thương
tiếng la của một con người
trong cơn đau tột cùng đang hành hạ...
Ơi biển ngàn năm CUỒNG NỘ và ÊM ĐỀM !
**
Người có nghe không tiếng gọi từ hư vô ?
có thấy không những màu sắc cầu vồng
lấp lánh pha lê,huy hoàng rực rỡ ...
Nhưng ô kìa ! sao bỗng dưng biển chuyển sang màu u tối ?
người thấy không những bóng đen khủng khiếp ?
biển ngập tràn những hình ảnh ma trơi
ghê rợn thay những hố mắt đen ngòm
những phong ba cuồn cuộn...
**
Người có nghe không tiếng gọi từ hư vô ?
tiếng thì thầm ...gọi tên ta-tên người
và tên cả loài người ?
tiếng gọi thật gần gụi thân thương
nhưng cũng xa xôi huyền hoặc vô cùng !Ơi người có nghe không ???
đinhlộc


cô ơi!!!!!
Trả lờiXóaCàng đọc thơ cô con càng cảm thấy nhớ cô. Có phải cô của con đang buồn? Sao thơ lúc nào cũng chớm cái buồn đến đau ruột? Và sao lúc nào cũng hướng đến cái gì thuộc về hư vô hả cô?????
Những bài nầy cô viết lâu rồi,bây chừ cô ...đang tiếc "những CÁI BUỒN ĐÃ THÀNH THƠ" ấy đây ! Mà con có cái cảm xúc "đau ruột" khi đọc những bài thơ của cô thật ư? -nếu thật vậy thì...những nhà thơ lớn phải GANH TỊ với ta đây rồi !
Trả lờiXóa