Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Thủy Tinh xuống tinh thần

Mưa nhẹ tênh và gió bỗng hiền hòa
trời yên bình như lòng người phôi pha
hai mươi ba tháng mười năm nay rất lạ
Thủy Tinh ! Thủy Tinh !
có phải tình đã xa ?

Có phải tình đã xa
và thần đã quên ?
quên Mị Nương,quên ghen hờn giận lẫy ?
và tình yêu-và tình yêu thế đấy !
tình mù sương,hạnh phúc chỉ là mây !

Nên-không-có-một-tình-yêu-không-nguôi !
nên-không-có-một-tình-yêu-không-thôi !
yêu như thần vẫn có ngày khô cạn
thì xin người hãy thả chút tình trôi !!!

23.10 ÂL.1988
đinhlộc

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Ngọc Anh Ngọc Em

Học trò tíu tít quanh tôi.Hoa hồng rực rỡ quanh tôi.Học trò cũ,học trò mới.Ngày 20.11 !
Cắm lại những nụ hồng,tôi lắng hồn mình vào một cảm giác thật dễ chịu.Hương hoa hồng thoang thoảng.
Nhắm mắt tận hưởng cái cảm giác dịu dàng ấy,tôi lại nghe đâu đây những tiếng cười,giọng nói ríu rít như chim. Lại thấy những đôi mắt đen tròn,những khuôn mặt dễ thương con trai,con gái...Và.một khuôn mặt không phải học trò tôi-Khuôn mặt người đang cau có ,bất bình. Người đang ganh tị với học trò tôi đấy à ? Nghĩ vậy,tôi bật cười nho nhỏ. Người bạn lớn của tôi có tính xấu vậy đó,nhưng sao tôi lại cứ thích chơi với người-cũng lạ !!!
-Nhỏ ơi ,học trò em về hết rồi hả ?
Tôi giật mình đánh thót.-Ơ, người hay ma mà linh thiêng quá vậy ? Ta nghĩ tới người,là người đến .Hay người bị ta thôi miên mà không hề biết ? Thích thú với ý tưởng mới lạ nầy, tôi mĩm cười vu vơ .
-Có điều chi thú vị mà cười một mình vậy cô nhỏ ? cho anh cùng cười với ,có được ? cả ngày ni anh buồn chết bỏ !
-Không nói được đâu. Mà anh cầm cái bọc chi vậy ?
Vừa lắc đầu,tôi vừa tò mò nhìn cái bọc ni lông nhỏ trên tay người .
Quà 20.11 của nhỏ đây,nhưng em phải nói vì sao em cười,mới được nhận.
Tôi ngập ngừng :
-Có bao giờ...anh vừa nghĩ tới một người nào đó là người ấy đến ngay với anh không ?
-Ô có chứ,khi anh nhớ người ấy kinh hồn !
-Em không nhớ mà chỉ cần nghĩ tới ,là người ấy dẫn xác đến ngay hà !.Em thôi miên mà . như anh tối ni đó,anh bị em thôi miên mà không biết !
-Vậy ư ? ước chi anh được em thôi miên nhiều lần trong ngày thì hạnh phúc biết bao !
-Đừng nằm mơ bạn ơi ,đưa quà 20.11 cho em đi !
Món quà thật đặc biệt.Tôi mở to mắt nhìn hai cây Ngọc Anh bé xíu,rồi nhìn thật lâu trong mắt người.Hai con mắt như đang nhìn tôi chế diễu. Hai con mắt biết cười.Hai con mắt như đang muốn nói với tôi nhiều điều...
-Một ngày ta đây lặn lội đi tìm đó nhỏ,em thích không ?
Tôi gật đầu.Và hình như hai con mắt tôi cũng long lanh !
Hai cây Ngọc Anh-một bằng ngón tay áp út,một nhỏ hơn-thật xinh xắn,bé bỏng.Tôi vuốt nhẹ những chiếc lá non bé tí tẹo của chúng rồi buộc miệng : Ngọc Anh ,Ngọc Em !
-Ừ,Ngọc Anh,Ngọc Em. Cố mà chăm sóc chúng nghe cô giáo !
Bỗng dưng giọng nói của người nghe buồn chi lạ.Tôi hiểu-lời dặn của một-người-sắp-đi-xa !
...Tôi thương Ngọc Anh,Ngọc Em ghê lắm.Chú bé hàng xóm giúp tôi trồng chúng  vào hai chiếc chậu sứ nhỏ.nhưng tôi không vui khi thấy những chiếc lá non chưa kịp xanh đã úa vàng. Hay chúng không thích sống xa nhau ? Tôi liền trồng cả hai vào chung một chậu. Thì lạ chưa -chúng tươi tỉnh lại và bắt đầu bén rễ xanh cây .Tôi reo lên khi bắt gặp những nụ hoa trắng nõn đầu tiên !
***
    Ngọc Anh,Ngọc Em bé tí năm nào,nay đã lớn ngang tầm vai tôi,tàng lá tỏa rợp một góc sân nhà.Tôi đã bứng chúng ra đất vì chiếc chậu không còn chứa đủ thức ăn cho chúng. Ngọc Anh,Ngọc Em vẫn được ở sát bên nhau.
Tôi vui khi nhìn chúng xanh tươi kết đầy hoa trắng. Tôi buồn hiu khi thấy chúng trút lá trơ cành...Ngọc Anh,Ngọc Em là niềm vui, nỗi buồn hiện hữu trong tôi !
    20.11 năm nay lại về.Sinh nhật thứ tư của Ngọc Anh Ngọc Em. Vẫn chỉ một mình tôi với ngút ngàn kỉ niệm. Hoa Hồng rực rỡ quanh tôi. Học trò tíu tít quanh tôi. Ngọc Anh,Ngọc EM nở hoa thơm ngát...Vậy mà người bạn lớn của tôi vẫn chân trời góc bể. Người không còn ganh tị với học trò tôi nữa ư ? Tôi nghĩ về người thật nhiều đây sao người vẫn chưa về ? Tại phép thôi miên của tôi hết linh nghiệm? hay tại cuộc đời dâu bể? Và -người-cũng-đã-quên-tôi ?...
20.11.1996  
đinhlộc

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Đoản khúc bốn mùa

Em đến trường xuôi dòng con kênh xanh
em đến trường theo hàng dương xanh xanh
từng vòng xe lăn vết dài trên cát
những vòng đời-ươm những ước mơ xanh 
**
Em đến trường nghe trời đã sang xuân
vườn nhà ai hoa cúc chớm nụ vàng
Từng đàn em vui tung tăng đến lớp
rộn rã môi cười mừng năm mới sang
**
Em đến trường hạ đỏ thắm hàng cây
sân nắng lung linh những cánh hoa gầy
mùa thi về trên từng trang giáo án
chăm bón hoa đời, theo những cánh chim bay ! 
**
Em đến trường những buổi sáng mùa thu
con đường quen huyền thoại bởi sương mù
ngôi trường yêu vẫn ngàn đời trên cát
như tháng ngày không vướng bận âu lo
**
Em đến trường trên con dốc mùa đông
ánh mắt em thơ rộng mở tấm lòng 
gió bấc thổi về se hồng đôi má
em nghĩ về người-một chút bâng khuâng !
**
Em đến trường xuôi dòng con kênh xanh
em đến trường theo hàng cây xanh xanh ...


tháng 11.1985
đinhlộc

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Là EM

Xuôi dòng con kênh xanh
từng buổi sáng yên lành
những vòng xe em nhỏ
những tình người mong manh !
**
Những tình người mong manh
theo hàng dương xanh xanh
chút lòng em rộng mở
những sợi sầu quanh quanh !
**
Những sợi sầu quanh quanh
theo chân em bước nhanh
điệp khúc buồn ngày tháng
ru đời con nước xanh !
**
Ru đời con nước xanh
tiếng chim hót trên cành
em về qua nẻo cũ
thả dài mái tóc xanh !
**
Thả dài mái tóc xanh
bay bay chút tình anh
trời hình như vương khói
mắt hình như long lanh !

1981
đinhlộc

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Đêm nghe tiếng sóng biển









Người có nghe không tiếng gọi từ hư vô ?
biển thầm thì như gọi người yêu dấu
như hát khúc tình ca nồng ấm dịu dàng
Nhưng không,hình như biển đang gào thét ?
biển quay cuồng ,phẩn nộ rên la
ơi tiếng rên của một con thú bị thương
tiếng la của một con người
trong cơn đau tột cùng đang hành hạ...

Ơi biển ngàn năm CUỒNG NỘ và ÊM ĐỀM !
**
Người có nghe không tiếng gọi từ hư vô ?
có thấy không những màu sắc cầu vồng
lấp lánh pha lê,huy hoàng rực rỡ ...
Nhưng ô kìa !
sao bỗng dưng biển chuyển sang màu u tối ?
người thấy không những bóng đen khủng khiếp ?
biển ngập tràn những hình ảnh ma trơi
ghê rợn thay những hố mắt đen ngòm
những phong ba cuồn cuộn...

Ơi biển của LƯU LY và ĐỊA NGỤC !
**
Người có nghe không tiếng gọi từ hư vô ?
tiếng thì thầm ...gọi tên ta-tên người
và tên cả loài người ?
tiếng gọi thật gần gụi thân thương
nhưng cũng xa xôi huyền hoặc vô cùng !

Ơi người có nghe không ???

0h.29.10.1981
đinhlộc

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

Ơi mùa thu

oƠi mùa thu xanh xao ngàn nỗi nhớ
lối đi về con phố bỗng thênh thang
hàng cây xanh theo bước nhỏ lang thang
xỏa tóc biếc thì thầm lời tình tự

một chút nắng vàng hong sầu đôi mắt
trời hôm nay sao rất đổi bâng khuâng ?
trời hôm nay sao mây cũng ngại ngần ?
ta gọi nhỏ tên người nghe thương mến ?

nghe xót xa và nghe buồn muốn khóc
người xa xôi như sợi khói hoang đường
ta một chiều quên lòng để tơ vương
tình rất nhẹ -nhưng cũng vừa thương nhớ !


1980
đinhlộc

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Nghe tiếng thu rơi

Lại một mùa thu đi
lại một mùa thu qua .
sao trong ta se sắt
một mùa thu đã xa !

11.2010
đinhlộc