Học trò tíu tít quanh tôi.Hoa hồng rực rỡ quanh tôi.Học trò cũ,học trò mới.Ngày 20.11 !
Cắm lại những nụ hồng,tôi lắng hồn mình vào một cảm giác thật dễ chịu.Hương hoa hồng thoang thoảng.
Nhắm mắt tận hưởng cái cảm giác dịu dàng ấy,tôi lại nghe đâu đây những tiếng cười,giọng nói ríu rít như chim. Lại thấy những đôi mắt đen tròn,những khuôn mặt dễ thương con trai,con gái...Và.một khuôn mặt không phải học trò tôi-Khuôn mặt người đang cau có ,bất bình. Người đang ganh tị với học trò tôi đấy à ? Nghĩ vậy,tôi bật cười nho nhỏ. Người bạn lớn của tôi có tính xấu vậy đó,nhưng sao tôi lại cứ thích chơi với người-cũng lạ !!!
-Nhỏ ơi ,học trò em về hết rồi hả ?
Tôi giật mình đánh thót.-Ơ, người hay ma mà linh thiêng quá vậy ? Ta nghĩ tới người,là người đến .Hay người bị ta thôi miên mà không hề biết ? Thích thú với ý tưởng mới lạ nầy, tôi mĩm cười vu vơ .
-Có điều chi thú vị mà cười một mình vậy cô nhỏ ? cho anh cùng cười với ,có được ? cả ngày ni anh buồn chết bỏ !
-Không nói được đâu. Mà anh cầm cái bọc chi vậy ?
Vừa lắc đầu,tôi vừa tò mò nhìn cái bọc ni lông nhỏ trên tay người .
Quà 20.11 của nhỏ đây,nhưng em phải nói vì sao em cười,mới được nhận.
Tôi ngập ngừng :
-Có bao giờ...anh vừa nghĩ tới một người nào đó là người ấy đến ngay với anh không ?
-Ô có chứ,khi anh nhớ người ấy kinh hồn !
-Em không nhớ mà chỉ cần nghĩ tới ,là người ấy dẫn xác đến ngay hà !.Em thôi miên mà . như anh tối ni đó,anh bị em thôi miên mà không biết !
-Vậy ư ? ước chi anh được em thôi miên nhiều lần trong ngày thì hạnh phúc biết bao !
-Đừng nằm mơ bạn ơi ,đưa quà 20.11 cho em đi !
Món quà thật đặc biệt.Tôi mở to mắt nhìn hai cây Ngọc Anh bé xíu,rồi nhìn thật lâu trong mắt người.Hai con mắt như đang nhìn tôi chế diễu. Hai con mắt biết cười.Hai con mắt như đang muốn nói với tôi nhiều điều...
-Một ngày ta đây lặn lội đi tìm đó nhỏ,em thích không ?
Tôi gật đầu.Và hình như hai con mắt tôi cũng long lanh !
Hai cây Ngọc Anh-một bằng ngón tay áp út,một nhỏ hơn-thật xinh xắn,bé bỏng.Tôi vuốt nhẹ những chiếc lá non bé tí tẹo của chúng rồi buộc miệng : Ngọc Anh ,Ngọc Em !
-Ừ,Ngọc Anh,Ngọc Em. Cố mà chăm sóc chúng nghe cô giáo !
Bỗng dưng giọng nói của người nghe buồn chi lạ.Tôi hiểu-lời dặn của một-người-sắp-đi-xa !
...Tôi thương Ngọc Anh,Ngọc Em ghê lắm.Chú bé hàng xóm giúp tôi trồng chúng vào hai chiếc chậu sứ nhỏ.nhưng tôi không vui khi thấy những chiếc lá non chưa kịp xanh đã úa vàng. Hay chúng không thích sống xa nhau ? Tôi liền trồng cả hai vào chung một chậu. Thì lạ chưa -chúng tươi tỉnh lại và bắt đầu bén rễ xanh cây .Tôi reo lên khi bắt gặp những nụ hoa trắng nõn đầu tiên !***
Ngọc Anh,Ngọc Em bé tí năm nào,nay đã lớn ngang tầm vai tôi,tàng lá tỏa rợp một góc sân nhà.Tôi đã bứng chúng ra đất vì chiếc chậu không còn chứa đủ thức ăn cho chúng. Ngọc Anh,Ngọc Em vẫn được ở sát bên nhau.
Tôi vui khi nhìn chúng xanh tươi kết đầy hoa trắng. Tôi buồn hiu khi thấy chúng trút lá trơ cành...Ngọc Anh,Ngọc Em là niềm vui, nỗi buồn hiện hữu trong tôi !
20.11 năm nay lại về.Sinh nhật thứ tư của Ngọc Anh Ngọc Em. Vẫn chỉ một mình tôi với ngút ngàn kỉ niệm. Hoa Hồng rực rỡ quanh tôi. Học trò tíu tít quanh tôi. Ngọc Anh,Ngọc EM nở hoa thơm ngát...Vậy mà người bạn lớn của tôi vẫn chân trời góc bể. Người không còn ganh tị với học trò tôi nữa ư ? Tôi nghĩ về người thật nhiều đây sao người vẫn chưa về ? Tại phép thôi miên của tôi hết linh nghiệm? hay tại cuộc đời dâu bể? Và -người-cũng-đã-quên-tôi ?...
20.11.1996
đinhlộc