Tràn ngập tiếng thơ chảy về hồn ta
nhè nhẹ lâng lâng trong buổi chiều tà
không gian êm đềm mơ màng tiếng gió
đất trời dìu dịu như bản tình ca

Ta nghe tiếng mõ vọng về trong mơ
có đôi mắt nâu hiền như kinh chiều
có tiếng lá rơi bên bờ hoang vắng
nghe trong vô vùng-vô cùng hắt hiu !
Kinh chiều,kinh chiều tan trong hư vô
lời thơ nào tan trong cõi vô bờ
chiều rơi,chiều rơi muộn phiền sỏi đá
tan trong chiều tàn ba đứa ngu ngơ !
1982
đinhlộc