Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Thiên thu

Hồn ta lạc bến hoang vu
bỏ quên một mớ tình mù sau lưng
bỏ ta-dẫu biết ta khùng
ru ta-dẫu biết một cung đàn sầu
tự mình trói sợi tình đau
yêu người dẫu biết ngàn sau vẫn buồn
tìm trong nắng quái hoàng hôn
tình người nhan khói lạnh hồn ta xưa
nghiêng trời, nghe những âm thưa
vỡ trong tiếng ngọc chút lòng nhớ thương
buồn hiu trong mắt mười phương
gặp nhau chi để tai ương cả đời 
một mai cánh hạc về trời
mang theo sương khói tình người thiên thu !

1993
đinhlộc

4 nhận xét:

  1. Bài thơ này tác giả sử dụng một số từ như "khùng", "tình mù",... đó có thể là sự phá cách nhưng Ptr nghĩ nếu không có nó bài thơ sẽ "thơ" hơn.PTr mạo mụi, mong tác giả lượng thứ
    -----PTr------

    Trả lờiXóa
  2. Ôi Phiến Trúc! nhờ em cô mới GIẬT MÌNH khi biết có người lại HIỂU CÁCH DÙNG TỪ của cô như thế .
    Cô rất cám ơn em ,Phiến Trúc cứ tự nhiên.

    Trả lờiXóa
  3. "gặp nhau chi để tai ương cả đời"...
    Sao mà giọng thơ buồn trách quá vậy nè cô của con ơi?????

    Trả lờiXóa