Biển ơi ! sao không mãi mãi hiền hòa dễ thương hở biển ?
Những lúc biển yên bình, ta đến với biển như đến với nơi chốn bình yên không hề e sợ. Như một hẹn hò từng buổi sớm mai, biển hiền từ đưa ta bồng bềnh trên sóng nước.Ta nhắm mắt nghe lời biển ru ngọt ngào nỗi nhớ. Một khuôn mặt thân thương thật gần-thật xa...nhòa vào lòng biển xanh vời vợi...Ta mở to mắt nhìn mặt trời lên đỏ rực dưới chân. Được nằm trên nước thật tuyệt vời. Ta say mê tận hưởng không khí trong lành, tận hưởng cái cảm giác trôi nổi, lặng lờ đến choáng ngợp, bập bềnh kì diệu đến vô cùng...Ta còn thích được nhìn sâu trong mắt biển, được soi hồn mình vào màu mắt xanh veo ấy để thấy lòng lồng lộng bóng mây trời, để thấy như có mắt người nhìn ta u uẩn...Biển xoa dịu nỗi buồn, biển vỗ về nỗi nhớ, biển dỗ dành những hờn giận trong ta...Ơi biển thân tình, gần gụi cho ngày tháng hạ bỗng qua nhanh !
Vậy mà những ngày biển động, có lúc biển đã làm ta sợ đến kinh hoàng ! Biển say ư ? Sao hung hăng quá vậy? Mắt biển không còn trong xanh màu ngọc bích mà ngầu đục cuồng điên. Biển dịu dàng là thế sao bỗng dưng thô bạo lạ lùng. Ta rờn rợn nghĩ đến cơn ghen của ông thần Thủy Tinh trong cổ tích. Ta nhìn biển ái ngại, van xin. Biển vẫn mặc kệ, vẫn sủi bọt, vẫn thét gầm, vẫn say dại điên cuồng . Biển điên ư ? Sao như muốn nhấn chìm, quấn, riết lấy ta ? Những cuộn sóng dâng cao, vồ chụp, ôm choàng...Ta chới với,tuyệt vọng. Ta vùng vẫy, trốn chạy...May mà lòng biển kịp nhân từ !
Giận biển, ta tự hứa sẽ không thèm đến với biển. Nhưng rồi ngày một, ngày hai...mùa hè bỗng quá đổi thênh thang và những buổi sáng bỗng vô cùng trống vắng. Ta nhớ cái cảm giác bềnh bồng, lặng lờ trên sóng nước. Nhớ cát mịn nồng nàn hương biển. Nhớ gió nhẹ thầm thì mơn man và khoảng trời lồng lộng...nhớ như điên ! Chiếc xe đạp lại lăn vòng tìm đến.
Biển đó,vẫn biếc xanh êm đềm vời vợi. Biển đó vẫn sâu thẳm, mênh mông và đầy bí ẩn nhưng thoáng chút ăn năn ? Nhìn biển dịu dàng, xanh veo thế kia không ai có thể ngờ được có lúc biển lại cuồng loạn, điên say đến thế !
Biển ơi ! Sao không mãi mãi hiền hòa dễ thương hở biển ?
Hè 2000 (để nhớ một lần suýt chết nước ở biển Cửa Đại)
ĐinhLộc
Vậy mà những ngày biển động, có lúc biển đã làm ta sợ đến kinh hoàng ! Biển say ư ? Sao hung hăng quá vậy? Mắt biển không còn trong xanh màu ngọc bích mà ngầu đục cuồng điên. Biển dịu dàng là thế sao bỗng dưng thô bạo lạ lùng. Ta rờn rợn nghĩ đến cơn ghen của ông thần Thủy Tinh trong cổ tích. Ta nhìn biển ái ngại, van xin. Biển vẫn mặc kệ, vẫn sủi bọt, vẫn thét gầm, vẫn say dại điên cuồng . Biển điên ư ? Sao như muốn nhấn chìm, quấn, riết lấy ta ? Những cuộn sóng dâng cao, vồ chụp, ôm choàng...Ta chới với,tuyệt vọng. Ta vùng vẫy, trốn chạy...May mà lòng biển kịp nhân từ !
Giận biển, ta tự hứa sẽ không thèm đến với biển. Nhưng rồi ngày một, ngày hai...mùa hè bỗng quá đổi thênh thang và những buổi sáng bỗng vô cùng trống vắng. Ta nhớ cái cảm giác bềnh bồng, lặng lờ trên sóng nước. Nhớ cát mịn nồng nàn hương biển. Nhớ gió nhẹ thầm thì mơn man và khoảng trời lồng lộng...nhớ như điên ! Chiếc xe đạp lại lăn vòng tìm đến.
Biển đó,vẫn biếc xanh êm đềm vời vợi. Biển đó vẫn sâu thẳm, mênh mông và đầy bí ẩn nhưng thoáng chút ăn năn ? Nhìn biển dịu dàng, xanh veo thế kia không ai có thể ngờ được có lúc biển lại cuồng loạn, điên say đến thế !Biển ơi ! Sao không mãi mãi hiền hòa dễ thương hở biển ?
Hè 2000 (để nhớ một lần suýt chết nước ở biển Cửa Đại)
ĐinhLộc









