Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Quá chừng ruột đau !


Ba !

Đốt nén hương trầm tưởng nhớ ba
Xuân về vang tiếng pháo gần ,xa
Giao thừa sương khói mờ thương nhớ
Nước mắt quanh đời,con khóc ba !
Giao thừa 1979
 
Mẹ !

Mẹ có về trong hương khói bay ?
Có nghe đêm lạnh xuống vai gầy ?
Con đón giao thừa đôi mắt đỏ
Không khóc mà sao sống mũi cay !
Giao thừa 2011
Đinhlộc

7 nhận xét:

  1. thuong co nhung lam sao se chia duoc day

    Trả lờiXóa
  2. Như vậy là em đã xẻ chia với cô rất nhiều rồi đó.Cám ơn em !

    Trả lờiXóa
  3. Cô đừng buồn, em cũng thấy rằng đời mình đang đi về ...

    Anh chó con

    Trả lờiXóa
  4. ...đi về "một cõi đi về" hả ? Sao có vẻ chán đời vậy Anh chó con ? Không được đâu,phải sống hết mình chứ .Buồn-vui;đi-về... là chuyện thường tình,nhưng không nên "thấy đời mình đang đi về" chó con ạ !Bảo cô đừng buồn ,mà chính em lại làm cô buồn hơn rồi đó !

    Trả lờiXóa
  5. Con không biết mình phải làm gì để giúp cô vơi đi nỗi đau mất bà. Nhưng tấm lòng người con hiếu thảo như cô, con tin bà ở trên cao cũng sẽ mỉm cười hạnh phúc!

    Trả lờiXóa
  6. Cô ơi, phải chăng con đã quá hững hờ khi chọn đi học tận Sài Gòn xa xôi? Ngày nào cũng chỉ nghe giọng người thân qua chiếc điện thoại. Lắm lúc muốn nhìn dáng mẹ, thèm nghe các em cười đùa, muốn được pha trà cùng ngoại hay xuống nhà cô chuyện trò. Nhớ lắm nhưng chỉ biết khóc một mình, rồi thì đành ngậm câm. Khi thì muốn ra trường tìm được việc làm ổn định ở đất Sài Gòn này để giúp đỡ ba mẹ. Nhưng đôi lúc lại chỉ muốn ở bên cạnh gia đình, ở lại quê hương ruột thịt dẫu một khắc cũng không muốn rời. Giờ con phải làm sao?

    Trả lờiXóa
  7. Bé Hoa đừng nghĩ ngợi nhiều như thế !Con lo học hết mình để đạt kết quả tốt cho ngày ra trường là bà ngoại,ba mẹ và cô vui lắm đó.Con không biết sao ?

    Trả lờiXóa