Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011
Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011
Hương Ngọc Lan
Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011
Cảm xúc từ một bài thơ
chiều ở thành phố đá
1.
anh mù mây với phố
và chiều mù sương
anh đến trễ chừng vài trăm năm
khi người thiếu nữ da đỏ đã lao mình
từ đỉnh phố xuống nơi người cô yêu bị giết
bị giết bởi bộ tộc cô
anh ấy vừa yêu vừa chiến đấu
và chết vì chiến đấu
bỏ lại một tình yêu
bao nhiêu người đến nơi cô gieo mình
ngó trời chiêu niệm
anh cũng đứng nơi ấy
nhìn vực sâu và muốn hỏi em một lời…
1.
anh mù mây với phố
và chiều mù sương
anh đến trễ chừng vài trăm năm
khi người thiếu nữ da đỏ đã lao mình
từ đỉnh phố xuống nơi người cô yêu bị giết
bị giết bởi bộ tộc cô
anh ấy vừa yêu vừa chiến đấu
và chết vì chiến đấu
bỏ lại một tình yêu
bao nhiêu người đến nơi cô gieo mình
ngó trời chiêu niệm
anh cũng đứng nơi ấy
nhìn vực sâu và muốn hỏi em một lời…
2.
bên đỉnh thành phố đá
là chỗ đặt nhiều ống nhòm cực đại
có thể nhìn thấy bảy tiểu bang của Hoa Kỳ
anh cũng thử nhìn
thấy tiểu bang nào cũng giống nhau
tuyệt không thấy tiểu-bang-em !
anh hiểu ra : muốn thấy được em
chỉ cần nhắm mắt.
3.
đoàn người đến thành phố đá càng đầy
anh bỗng cùng với phố mù sương.
bên đỉnh thành phố đá
là chỗ đặt nhiều ống nhòm cực đại
có thể nhìn thấy bảy tiểu bang của Hoa Kỳ
anh cũng thử nhìn
thấy tiểu bang nào cũng giống nhau
tuyệt không thấy tiểu-bang-em !
anh hiểu ra : muốn thấy được em
chỉ cần nhắm mắt.
3.
đoàn người đến thành phố đá càng đầy
anh bỗng cùng với phố mù sương.
(rocky city, chattanooga 5-8)
vì em là sương khói
người muốn nhìn thấy em ư?
không cần nhắm mắt
người vẫn có thể nhìn thấy em rất rõ
Mà người đã nhìn thấy được em rồi đấy
khi "anh mù mây với phố
và chiều mù sương"
không những có em
người còn thấy được tình yêu của em
đã hoà thân thành sương khói hư huyền
Bên thành phố đá
người có thể nhìn thấy em
không bằng ống nhòm cực đại
không bằng chiêu niệm
cũng không cần nhắm mắt
mà chỉ cần bằng cả tâm hồn ấy-khói sương !
Từ thành phố đá
người có thể ngắm trời ngó đất
hay nhìn xuống bảy tiểu bang Hoa Kì
tiểu bang nào thấy cũng giống nhau
bởi lẽ-tiểu-bang-nào-cũng-là-tiểu-bang-em
với mây mù lãng đãng
Từng đoàn người đền đây
thành phố đá của em đã mấy trăm năm
nhưng em chỉ cám ơn người
cám ơn người
đã cùng vời phố mù sương !
ĐinhLộc
17.1.2008
(Cảm xúc từ”C.B.T.P. Đ của ông HL)
Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011
Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011
góc xướng họa
"Van cô lái đò đêm
(hình như đây là đề tài cho các cụ xướng họa ?)
Bài xướng
Cô lái đò đêm chớ bỏ qua
Ngưng chèo kẻo nát mảnh trăng ngà
Xin đừng quấy nước đau lòng khách
Hãy để cho người thưởng bóng nga
Gác mái dễ nhìn bao cảnh vật
Trái lời e gặp lắm phong ba
Nhẹ nhàng tâm trí xin nghe lấy
Tiếng gọi chung tình giọng thiết tha !
*Bác Quỳnh Ưu (Đà Nẵng)
Bài họa
Thay lời cô lái
Bên trời tiếng gọi thoảng bay qua
Ngưng mái chèo khua đọng ánh ngà
Khách ạ ! cho yên tình sóng nước
Người ơi ! phải đập mảnh gương nga
Cuộc đời ngoảnh lại dâu thành bể
Bóng nguyệt chiếu ngời một hóa ba
Tan hợp lung linh vàng đáy nước
Ngắm nhìn xin khách rộng lòng tha !
06/7/1983
ĐinhLộc
____________________________
*Bác Quỳnh Ưu là bạn của ba ĐL (ba mất 1978) . Bài thơ Xướng được tìm thấy trong
số những bài thơ Đường chép tay của ba để lại .
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011
Độc hành
Đừng khuấy động
cõi buồn em
chỉ làm đau thêm mặt hồ !
Thì thôi,
xin trả cho người
những thơ dại
của một thời điên say
một thời
muối mặn gừng cay
một thời
tưởng chỉ có nhau trên đời
một thời
tưởng chẳng bao giờ...
mà thôi chừng đó
gọi là nợ nhau !
mà thôi chừng đó
gọi là nợ nhau !
Thì thôi mây cứ bạc lòng
đi không
em trở về không cũng đành !
dẫu thiên thuđi không
em trở về không cũng đành !
vẫn hoang đường
về thôi, những bước lang thang
độc hành !
13/9/2011
Đinhlộc
(tưởng nhớ ĐN)
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011
Đà Lạt -Còn lại trong tôi...
Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011
Nén tâm hương cho một người làm thơ đã qua đời !
Chim kéo mây về trên đỉnh phố
Chiều tà ướt sủng trận mưa dông
Em-bông hoa nở trong vườn lạ
Lời gió bay em có mục lòng ?Nguyễn Nho Châu
(Ông đã qua đời 8/2011) Lời gió bay
Lời gió bay-tan-vào-gió-bay
Đủ vừa lay nhẹ cánh hoa lay
Bão qua vườn đổ cành xơ xác
Em-vẫn-an-nhiên-với-tháng-ngày !
ĐinhLộc
-----------------------------------------
*2 bài tứ tuyệt đã rất lâu -không còn nhớ năm nào !
Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011
Góc tập vẽ
------------------------------
Bồ đề Đạt Ma
(Vẽ theo trí nhớ -lúc ĐL còn học lớp 9,10
chi đó. Hình bị đâm nhiều lỗ đinh do mấy
đứa bạn nghịch phá !)--------------------------------------------------
Jiddu Krisnamurti
(Không thể không vẽ bởi đôi mắt của Ông Krisnamurti
trên hình bìa tập "Krisnamurti và con người toàn diện"..
Cám ơn Phạm Quang Huy đã cho bột màu để vẽ hình ni.)
-------------------------------
Ngơ ngác
(Vẽ theo bức tranh ở một tạp chí nào đó quên
mất tiêu rồi !)
(Bốn câu là thủ bút của anh Từ Văn Hải-người bạn Bắc
kì của ĐL-ghi sau tấm ảnh)
---------------------------------
Mơ mòng
(Hình nầy tự nghĩ ra !)
---------------------------------
Con ma
(Nhìn hình ni thấy ghê-2 con mát dữ dội quá !
Là tấm hình vẽ bằng "lọ nồi" đấy-không biết
có họa sĩ nào dùng thứ bột màu nầy không ?)
----------------------------
Chân dung Út hờn
(vẽ bằng nỗi nhớ thương vô bờ !)
Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011
Với biển
Ta nằm đây
với mênh mông
quanh ta mây nước,
hư không gọi mời
cát
hãy lấp đi cuộc đời !
sóng
hãy xóa hết
tuyệt vời trong ta !
và người
rồi cũng quên ta ?
thì thôi chừng đó
gọi là có nhau
còn trong người
một nỗi sầu
còn trong ta
một nỗi đau không rời
biển xanh
mà cũng đổi dời
mình quên nhau
để một đời còn nhau !
và...mất nhau ?
7/1989
ĐinhLộc
với mênh mông
quanh ta mây nước,
hư không gọi mời
cát
hãy lấp đi cuộc đời !
sóng
hãy xóa hết
tuyệt vời trong ta !
và người
rồi cũng quên ta ?
thì thôi chừng đó
gọi là có nhau
còn trong người
một nỗi sầu
còn trong ta
một nỗi đau không rời
biển xanh
mà cũng đổi dời
mình quên nhau
để một đời còn nhau !
và...mất nhau ?
7/1989
ĐinhLộc
Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011
L' ADIEU
J'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souvients-toi que je t'attends.
GUILLAUME APOLLINAIRE
(1880 -1918)
Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng đuợc nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...
Bùi Giáng (dịch)
(1926-1998)
MÙA THU CHẾT
Phạm Duy (phổ nhạc)
L'automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souvients-toi que je t'attends.
GUILLAUME APOLLINAIRE
(1880 -1918)
LỜI VĨNH BIỆT
Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồiChúng ta sẽ không tao phùng đuợc nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...
Bùi Giáng (dịch)
(1926-1998)
MÙA THU CHẾTPhạm Duy (phổ nhạc)
Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011
Cục đá sau vườn
Em là cục đá sau vườnnhỏ nhoi,hèn mọn
không trang điểm được thơ người
cũng không làm đẹp cho mình
bằng những trang thơ !
Trước-sau, ngày xưa-bây chừ
và mãi mãi-em là đá !
cục đá sau vườn
với đủ những gì không tốt :
xấu xí, chai lì,cứng cổ,cứng đầu,
không nghe, không biết…
(dẫu người có hét bên tai,
có nói đến 100,1000 lần…)
Vây mà xưa kia, anh nói điều chi
để bây chừ ân hận ?
để bây chừ -cay cú-không nguôi
vì-trót bao năm dài
đã-ngây ngô-cùng-đá ?
Nhưng có một điều anh phải biết :
rằng ai có đổi dời
đá trước sau như một
mặc thời gian qua đi
đá nghìn năm-vẫn thế !
Và- bởi em là đá
nên chẳng cần xưng tụng ai
càng mặc kệ ai khen chê ,chửi bới…
ta cứ là ta: ăn cục nói hòn !
em cứ là em-với một tấm lòng,
với yêu thương cả đời rêu phủ,
hạnh phúc của em
xấu xí, chai lì,cứng cổ,cứng đầu,
không nghe, không biết…
(dẫu người có hét bên tai,
có nói đến 100,1000 lần…)
Vây mà xưa kia, anh nói điều chi
để bây chừ ân hận ?
để bây chừ -cay cú-không nguôi
vì-trót bao năm dài
đã-ngây ngô-cùng-đá ?
Nhưng có một điều anh phải biết :
rằng ai có đổi dời
đá trước sau như một
mặc thời gian qua đi
đá nghìn năm-vẫn thế !
Và- bởi em là đá
nên chẳng cần xưng tụng ai
càng mặc kệ ai khen chê ,chửi bới…
ta cứ là ta: ăn cục nói hòn !
em cứ là em-với một tấm lòng,
với yêu thương cả đời rêu phủ,
hạnh phúc của em
sương khói tuyệt mù,
những giọt nước mắt của em
những giọt nước mắt của em
ngọt ngào cay đắng
đã đọng thành khối-sầu-thiên thu !
Và...
đã đọng thành khối-sầu-thiên thu !
Và...
cũng bởi em là cục đá sau vườn
em sợ chi những cơn mưa
trời anh chứ !
sau valentine 2009
em sợ chi những cơn mưa
trời anh chứ !
sau valentine 2009
ĐinhLộc
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)










