Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Rồi cũng tơ trời

Dịu dàng như hương ngát
theo gió ngàn bay
cám ơn người đã cho ta những tháng
những ngày
có niềm vui,nỗi buồn dễ thương
như nỗi niềm cây lá
mùa đông lạnh ta vẫn thấy trong mắt người
nồng ấm thân tình hôm nay
những chiều gọi gió heo may
ngẩn nhìn lá úa rụng bay sân trường
chiều ! sao chiều bỗng nhớ thương ?
hình như một chút
tơ vương quanh hồn ?



1984 
đinhlộc

2 nhận xét:

  1. "người" là ai đây hả cô? có những lúc chỉ cần ánh mắt hoặc cái siết tay thật chặt của người bạn thân cũng khiến con người hạnh phúc...

    Trả lờiXóa
  2. "Người" là ai ? có lẽ là một người nào đó trong "góc nhớ của cô" ? lâu lắm rồi, hình như ...cô đã quên mất tiêu cái người đó !
    Mà bé con ơi ! sao tò mò quá vậy ?

    Trả lờiXóa