Bây chừ đã đến mùa thu
mà con ve nhỏ chần chừ nơi đây
hay con ve lạc vườn sây
vàng muôn chiếc lá,tràn đầy hương khoe
hay ve ngỡ hãy còn hè
cứ lo ca hát,cứ vè,cứ thơ...
một mình ve hát ngẩn ngơ
quên rồi đốm nắng vàng mơ bên đường
thời gian đổi lá cây vườn
bụt thôi thắp lửa,lựu thơm trĩu rồi
về cùng bạn,chú ve ơi !
năm sau hẹn đến vườn tôi ca vè
bây giờ đã hết mùa hè
mùa thu đã đến,thôi về ,ve ơi !
6/10/1984
Phùng Lâm*
__________________________
*Phùng Lâm là chú bé lớp 10(1984)của trường TQC Hội An
Lời chú ve
lạc mùa
Bởi vì yêu những vần thơ
nên con ve nhỏ chần chờ quên bay
ngẩn ngơ ve lạc vườn nầy
trộm nhìn chú bé-ngắm mây tìm vần
thu về cho nắng bâng khuâng
cho lòng ve nhỏ cũng bâng khuâng buồn
ừ,mà chú bé buồn không
khi ve im tiếng chiều mênh mông chiều ?
tìm trong thơ chút thương yêu
mùa thu hoa khế tím vương vương màu
mùa rong chơi đã qua mau
phải về,thôi nhé mùa sau gặp người !
11.10.84
đinhlộc


chú bé muốn ve về nhưng ve về rồi chú bé sẽ buồn đây. Ve trót tạo cho chú bé thói quen lắng nghe tiếng ve mỗi chiều mất rồi... Nhưng mà chú bé ơi, chú bé làm thơ hay lắm đó!
Trả lờiXóa