Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Góc cóp nhặt

Khoảng cách giữa hai trái tim

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
Bởi vì người ta mất bình tĩnh, mất tự chủ!
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.
Sau cùng ông bảo:
Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…
Rồi ngài lại tiếp tục:
Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..
Ngài kết luân:
Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về.

(từ Tâm Duyên.com)

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Đừng tưởng


Đừng tưởng
em còn nghe lòng bùi ngùi
khi tháng chín về xao xác lá thu bay
con đường em qua
hương Ngọc lan thơm ngát
từng vòng xe-từng yêu dấu phai nhòa !
**
Đừng tưởng
em còn buồn khi mùa thu đi
bởi trăng thu đã úa lúc thu về
em thả lên trời những "vàng tơ sợi nhỏ" *
cùng lời hẹn thề "xin chờ kiếp sau" ! *
**
Đừng tưởng
em còn vui trong mắt
khi cây mai xưa lật đật trỗ bông vàng
tháng chạp về cho trời đất xốn xang
từng góc phố
từng hàng cây thương nhớ !
**
Đừng tưởng
em còn tin tình yêu có thật
dẫu vẫn còn đầy-nhóc-một -kho-thơ
một-kho-thư.Và thật nhiều dịu ngọt...
cũng chỉ phù hư một khối tình !
**
Đừng tưởng
em còn trân trọng thời gian
dẫu trăm năm, ngàn năm...
cũng một sớm một chiều !
**
Đừng tưởng
em còn rơi nước mắt
khi chiều buông
tím ngắt một chân trời !

25/2/2012
ĐinhLộc 
___________________________
*"Vàng tơ sợi nhỏ xin chờ kiếp sau" : Thơ Cung Trầm Tưởng

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Cho ngày tình nhân

Cái bóng

Không hề 
có tình yêu !
chỉ là chút nắng 
cuối chiều u minh
chỉ là cái bóng 
của mình 
nên chi bắt bóng
là mình phải đau !

Không có tình yêu đâu !
chỉ là một mớ u sầu
lung linh màu sắc
cầu vồng đấy thôi !

Valentin 2012
ĐinhLộc

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

Em lại thành đá núi

 
Ngày em chưa gặp anh
tâm hồn em-đá núi
tình yêu anh-ngọn lửa
cháy hồn em-đá tan !


Bây chừ nơi xa xôi
tình anh vùi trong đất 
tình anh mù trong sương
tình yêu kia vời vợi


Em lại thành đá núi
hồn trơ lạnh giữa đời !

2012 
ĐinhLộc

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Kí ức ngày xuân










Giao thừa 
(khai bút 73)

Mùa đông tàn
trên vùng tóc tiên
và em qua đó dáng ngoan hiền
áo lụa vàng mơ trong nắng mới
cỏ hồng say ngủ giấc cô miên .
**
Nghe gió mùa sang trong lá cây
xuân nồng vỡ nụ ngất ngây say
em về xây mộng vàng công chúa
một chút hồn vui nhẹ thoáng bay !

lớp 10
đinh lộc
________________________________

Em-với
mùa xuân

Và em
mặc áo lụa hồng
thả bay sợi tóc
phiêu bồng nơi nao
mỗi mùa xuân
một sắc màu
sâu trong mắt biếc
chút sầu mênh mông
nhớ se sắt
gió tàn đông !
em-con dế nhỏ
mơ mòng đợi trăng .

lớp 12
đinhlộc
______________________________________

Mùa xuân
tóc ngắn

Ừ nhỉ,tóc em còn ngắn lắm !
mùa xuân về gọi tuổi trăng rằm
hình như em có buồn trong mắt
một thoáng
khi nhìn mây trắng bay !

Em đã lớn rồi ư -con bé ?
không đâu
dẫu má đỏ,môi hồng,
dẫu áo em bay chiều tan học
đã có mắt nhìn theo ngóng trông !

Em-vẫn hồn nhiên-em tóc ngắn !
trong veo màu mắt,chớm mơ buồn
chỉ để ươm hồng cho tuổi mới
nghĩ-trần gian-chẳng-có-ai !

lớp 9
đinhlộc
________________________________________________

Em nghe mùa xuân đến

Rất khẽ thôi, em nghe mùa xuân về đâu đó.
Bầu trời như trong hơn với những cánh én từng đàn dập dìu trẩy hội.Mây bỗng mượt mà óng ả, nhẹ tênh .Mây bay thật nhẹ,hình như muốn dừng chân lữ thứ?
Hàng dương liễu xanh xỏa tóc trên con dốc xuôi trường đã đổi màu tóc mới-cái màu vàng cháy trông héo úa lại tràn đầy nhựa sống đến lạ kì-hoa dương liễu đấy ! Những note nhạc của nhạc sĩ Văn Cao vang theo từng bước chân em- dặt dìu trầm lắng trong tiếng thông reo "...người đi theo mây nước xa muôn trùng,dừng bước phiêu linh về chốn cũ-tới đây mây núi đồi chập chùng- liễu dương hơ tóc vàng trong nắng..." (Bến Xuân)
Và nắng lên.Mùa đông chỉ còn một chút sắt se trong mù sương mai sớm,rồi cũng tan theo mùa-cho nắng hồng tươi theo em đến lớp.
Cỏ dưới chân em mềm mượt lá nhung non.
Gió lướt nhẹ trên vòm lá xanh qua vườn nhà ai nõn nà lộc biếc .
Thoang thoảng những hương bay-mùi hương thật dịu dàng -thật nồng nàn như về từ quá khứ.Hương của cỏ cây,hoa lá -hay hơi thở của đất trời không biết nữa mà cứ làm em ngây ngất bồi hồi !
Mùa xuân đã đến tự bao giờ !
Em lắng nghe. Em chìm đắm trong không gian thân thuộc,tinh khôi- nắng thuỷ tinh trong veo màu mắt ngọc...
...Bỗng dưng em thấy mình không còn bé dại !

Lớp 9
đinhlộc

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Cho một ngày sinh

Sinh nhật tôi 
không có nến hồng, rượu ngọt...
vẫn thấm đẫm những thân tình bè bạn
của anh,của chị,của em
của học trò... vây quanh.

Thâm tạ những tình người
tôi chạnh lòng
nghĩ tới ba mẹ
nghĩ tới người !

Tôi không còn ba mẹ 
để tạ ơn công sinh thành ,dưỡng dục
tôi không còn người
để tạ ơn những ngày sinh-nhật-tôi-xưa
tạ ơn những viên kẹo đủ màu
những viên ô mai,những cành hoa dại...
mừng sinh nhật tôi 
chỉ một người
vẫn ấm nồng hạnh phúc !

Nhìn bàn thờ mẹ 
nhìn bó hoa mừng sinh nhật
tôi bỗng rưng rưng ! (mà không khóc)

02/01/2012
Đinh Lộc

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Hương Ngọc Lan

Lâu rồi ta đâu có nhớ
vui buồn thả gió mây bay !
mặc kệ ai-tay không tay có
mặc kệ người-với chuyện nắng mưa !

Lâu rồi ta đâu có khóc
Sao hôm nay bỗng se lòng ?
Mùi hương nào theo tiếng hát
Dịu dàng về đậu trên mi !

09/11/2011
ĐinhLộc 


Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Cảm xúc từ một bài thơ

chiều ở thành phố đá
1.
anh mù mây với phố
và chiều mù sương                                     

anh đến trễ chừng vài trăm năm
khi người thiếu nữ da đỏ đã lao mình
từ đỉnh phố xuống nơi người cô yêu bị giết
bị giết bởi bộ tộc cô
anh ấy vừa yêu vừa chiến đấu
và chết vì chiến đấu
bỏ lại một tình yêu

bao nhiêu người đến nơi cô gieo mình
ngó trời chiêu niệm
anh cũng đứng nơi ấy
nhìn vực sâu và muốn hỏi em một lời…
 
2.
bên đỉnh thành phố đá
là chỗ đặt nhiều ống nhòm cực đại
có thể nhìn thấy bảy tiểu bang của Hoa Kỳ
anh cũng thử nhìn
thấy tiểu bang nào cũng giống nhau
tuyệt không thấy tiểu-bang-em !

anh hiểu ra : muốn thấy được em
chỉ cần nhắm mắt.

3.
đoàn người đến thành phố đá càng đầy
anh bỗng cùng với phố mù sương.

Hoàng Lộc
(rocky city, chattanooga 5-8)


vì em là sương khói
             
Bên thành phố đá
người muốn nhìn thấy em ư?
không cần nhắm mắt
người vẫn có thể nhìn thấy em rất rõ
                           
Mà người đã nhìn thấy được em rồi đấy
khi "anh mù mây với phố
      và chiều mù sương"
không những có em
người còn thấy được tình yêu của em
đã hoà thân thành sương khói hư huyền

Bên thành phố đá
người có thể nhìn thấy em
không bằng ống nhòm cực đại
không bằng chiêu niệm
cũng không cần nhắm mắt
mà chỉ cần bằng cả tâm hồn ấy-khói sương !
                  
Từ thành phố đá
người có thể ngắm trời ngó đất
hay nhìn xuống bảy tiểu bang Hoa Kì
tiểu bang nào thấy cũng giống nhau
bởi lẽ-tiểu-bang-nào-cũng-là-tiểu-bang-em
với mây mù lãng đãng

Từng đoàn người đền đây                                                   
thành phố đá của em đã mấy trăm năm
nhưng em chỉ cám ơn người
cám ơn người
đã cùng vời phố mù sương !

ĐinhLộc
17.1.2008 
(Cảm xúc từ”C.B.T.P. Đ của ông HL)
              

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Vẫn còn đây,,,

Đà Lạt HOA


Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

góc xướng họa

"Van cô lái đò đêm
Đừng chèo kẻo nát mảnh trăng dưới dòng"
(hình như đây là đề tài cho các cụ xướng họa ?)

Bài xướng

Cô lái đò đêm chớ bỏ qua
Ngưng chèo kẻo nát mảnh trăng ngà
Xin đừng quấy nước đau lòng khách
Hãy để cho người thưởng bóng nga
Gác mái dễ nhìn bao cảnh vật
Trái lời e gặp lắm phong ba
Nhẹ nhàng tâm trí xin nghe lấy
Tiếng gọi chung tình giọng thiết tha !

*Bác Quỳnh Ưu (Đà Nẵng)

Bài họa 

Thay lời cô lái

Bên trời tiếng gọi thoảng bay qua
Ngưng mái chèo khua đọng ánh ngà
Khách ạ ! cho yên tình sóng nước
Người ơi ! phải đập mảnh gương nga 
Cuộc đời ngoảnh lại dâu thành bể
Bóng nguyệt chiếu ngời một hóa ba
Tan hợp lung linh vàng đáy nước
Ngắm nhìn xin khách rộng lòng tha !

06/7/1983
ĐinhLộc
____________________________ 
*Bác Quỳnh Ưu là bạn của ba ĐL (ba mất 1978) . Bài thơ Xướng được tìm thấy trong
số những bài thơ Đường chép tay của ba để lại .

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Độc hành

Đừng khuấy động 
cõi buồn em
những viên sỏi 
chỉ làm đau thêm mặt hồ !

Thì thôi, 
xin trả cho người
những thơ dại 
của một thời điên say
một thời 
muối mặn gừng cay
một thời 
tưởng chỉ có nhau trên đời
một thời 
tưởng chẳng bao giờ...
mà thôi chừng đó
gọi là nợ nhau !

Thì thôi mây cứ bạc lòng
đi không
em trở về không cũng đành !
dẫu thiên thu
vẫn hoang đường
về thôi, những bước lang thang  
độc hành !

13/9/2011
Đinhlộc
(tưởng nhớ ĐN)

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Đà Lạt -Còn lại trong tôi...

Những sớm mai
_______________________________________
"...lung linh nắng thủy tinh vàng
chợt hồn buồn dâng mênh mang..."
 (TCS)





























Những khoảng trời
_______________________________________
Nhắm mắt lại thấy trời xanh
Nhắm mắt lại thấy mây trôi bạt lòng !






































Những đồi thông
_______________________________________
Biếc xanh đến tận chân trời
Trong mênh mông gió bạt ngàn thông reo !






















 




  


  


***

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

Nén tâm hương cho một người làm thơ đã qua đời !

Lời gió

Chim kéo mây về trên đỉnh phố
Chiều tà ướt sủng trận mưa dông
Em-bông hoa nở trong vườn lạ
Lời gió bay em có mục lòng ?

Nguyễn Nho Châu 
(Ông đã qua đời 8/2011)


Lời gió bay

Lời gió bay-tan-vào-gió-bay
Đủ vừa lay nhẹ cánh hoa lay
Bão qua vườn đổ cành xơ xác
Em-vẫn-an-nhiên-với-tháng-ngày !

ĐinhLộc 
-----------------------------------------
*2 bài tứ tuyệt đã rất lâu -không còn nhớ năm nào !