Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Hương Ngọc Lan

Lâu rồi ta đâu có nhớ
vui buồn thả gió mây bay !
mặc kệ ai-tay không tay có
mặc kệ người-với chuyện nắng mưa !

Lâu rồi ta đâu có khóc
Sao hôm nay bỗng se lòng ?
Mùi hương nào theo tiếng hát
Dịu dàng về đậu trên mi !

09/11/2011
ĐinhLộc 


Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Cảm xúc từ một bài thơ

chiều ở thành phố đá
1.
anh mù mây với phố
và chiều mù sương                                     

anh đến trễ chừng vài trăm năm
khi người thiếu nữ da đỏ đã lao mình
từ đỉnh phố xuống nơi người cô yêu bị giết
bị giết bởi bộ tộc cô
anh ấy vừa yêu vừa chiến đấu
và chết vì chiến đấu
bỏ lại một tình yêu

bao nhiêu người đến nơi cô gieo mình
ngó trời chiêu niệm
anh cũng đứng nơi ấy
nhìn vực sâu và muốn hỏi em một lời…
 
2.
bên đỉnh thành phố đá
là chỗ đặt nhiều ống nhòm cực đại
có thể nhìn thấy bảy tiểu bang của Hoa Kỳ
anh cũng thử nhìn
thấy tiểu bang nào cũng giống nhau
tuyệt không thấy tiểu-bang-em !

anh hiểu ra : muốn thấy được em
chỉ cần nhắm mắt.

3.
đoàn người đến thành phố đá càng đầy
anh bỗng cùng với phố mù sương.

Hoàng Lộc
(rocky city, chattanooga 5-8)


vì em là sương khói
             
Bên thành phố đá
người muốn nhìn thấy em ư?
không cần nhắm mắt
người vẫn có thể nhìn thấy em rất rõ
                           
Mà người đã nhìn thấy được em rồi đấy
khi "anh mù mây với phố
      và chiều mù sương"
không những có em
người còn thấy được tình yêu của em
đã hoà thân thành sương khói hư huyền

Bên thành phố đá
người có thể nhìn thấy em
không bằng ống nhòm cực đại
không bằng chiêu niệm
cũng không cần nhắm mắt
mà chỉ cần bằng cả tâm hồn ấy-khói sương !
                  
Từ thành phố đá
người có thể ngắm trời ngó đất
hay nhìn xuống bảy tiểu bang Hoa Kì
tiểu bang nào thấy cũng giống nhau
bởi lẽ-tiểu-bang-nào-cũng-là-tiểu-bang-em
với mây mù lãng đãng

Từng đoàn người đền đây                                                   
thành phố đá của em đã mấy trăm năm
nhưng em chỉ cám ơn người
cám ơn người
đã cùng vời phố mù sương !

ĐinhLộc
17.1.2008 
(Cảm xúc từ”C.B.T.P. Đ của ông HL)