Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Về người đàn ông của em

Về người đàn ông của em ư ?
có thể giống y như anh tưởng tượng
đẹp-xấu, giàu-nghèo,nghiêm túc-ăn chơi
có thể tài hoa-cầm kì,thi họa...đủ điều
có thể thông minh 
hoặc khù khờ như Quách Tĩnh
có thể đui què...hay đủ những tật nguyền
như chàng gù trong nhà thờ Đức Mẹ
có thể uống rượu hủ chìm 
sánh Lưu Linh,Lý Bạch
hay cả đời không biết đến hơi men 
có thể...
và cũng có thể giống anh
hay không giống có hề chi !
(đừng tưởng giống anh là quan trọng)
vì anh chắc không ngờ: em chưa bao giờ 
và sẽ-chẳng-bao-giờ-vẽ cho mình 
một khuôn mẫu,một chân dung
về người đàn ông của em-cái người em yêu
đúng hơn là ăn đời ở kiếp
với em-sống hay không sống cùng nhau 
có chi đáng nói
đáng nói chăng-thật sự-có-tình-yêu !
mà em yêu-cần chi phải thế nầy, thế nọ ?
miễn trước người trái tim em bối rối
tiếng chuông nào bỗng thánh thót trong em
dẫu yêu người em có thể buồn thêm!
dẫu yêu người sóng gió bủa quanh em !
...anh ngạc nhiên chăng ?
thêm một điều làm anh kinh ngạc
rằng: em-cóc-cần-người-đó-có-yêu-em !
có nghĩa là 
người đàn ông của em-chỉ-cần-em-yêu-quý
có thể không giống
hoặc giống y như anh tưởng tượng
(ơi trí tưởng tượng tuyệt vời có một không hai!)

1989
đinhlộc

Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011

Tàn đông

Người có bao giờ về con đường xưa ?
hàng cây xanh xao trong nắng giao mùa
tóc em vẫn dài,sợi vàng,sợi úa
con nước vẫn hiền những sáng,những trưa

Em vẫn đi hoài ngày nắng, ngày mưa
cồn cát chơ vơ những dấu chân buồn
những vòng xe lăn vết sầu trên cát
nghe nhớ vô cùng một ánh mắt xưa !

Mùa đông sắp tàn rồi,anh biết không ?
tiếng sóng năm xưa có động chút lòng ?
thời gian,thời gian hoen mờ cổ tích
dâu biển xanh màu,tình cũng hư không !

tháng 11.1982
đinhlộc

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

Nhớ rừng !

(gửi các bạn ta ở Đại Lộc)

Những vòng xe ngập ngừng
ta trở về thành phố
trả lại rừng những thương mến hôm nay
gởi lại rừng những dấu buồn trên đá
ngàn năm sau còn lại chút rêu mờ!

Ta trở về lòng vương vất cơn mơ
nhắm mắt lại-núi rừng ơi,thương quá !
cám ơn sông Cùng* chập chùng núi biếc
tạm biệt khe Lim* nắng quái chiều tà
dẫu muôn trùng,và chỉ một lần qua
ta vẫn ngỡ-mình-ngày-xưa-Lưu-Nguyễn !

Ta về phố mang linh hồn của biển
nhớ về rừng biển réo rắt cung tơ
nhớ về rừng ta gởi mấy vần thơ ...

7.1986
đinhlộc
_________________________
khe Lim,sông Cùng là những thắng cảnh ở huyện Đại Lộc QN

NƯỚC TỪ KHE LIM CHẢY RA!

SẮP THẤY THÁC RỒI!

ĐẸP QUÁ !

CÂY LIM VẪN LÀ CÂY VUA CHỐN NẦY!

Ngó lên đỉnh núi khe Lim
Thác bao nhiêu nước thương mình bấy nhiêu.




(Những tấm ảnh và ghi chú nầy ĐL chôm từ Antontruongthang's Blog 
Mong LM Antôn Nguyễn Trường Thăng không bực mình -xin đa tạ !)

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Góc xướng họa



Bài xướng: Tự Cảm1
 
Ngồi ở đây ta chẳng thấy chiều
Đủ dài năm tháng biết ta nghèo
Hồn tìm trăng gió đường lưu lạc
Mộng vỡ ân tình bụi cuốn theo
Hoa cũ tiếc hoài dăm bảy đóa
Người xưa thương lắm một đôi điều
Buồn ta nặng nỗi đời sương khói
Quảy gánh tang bồng chân bước xiêu !
5.1990
Võ Đá*


bài họa1 

Mộng công khanh gửi áng mây chiều
Treo ấn về đây sống kiếp nghèo
Dấu ngựa chinh yên đà bụi phủ
Nỗi tình thương nữ cũng tàn theo
Tiếc thân hồ thỉ buồn bao nỗi
Mang tiếng thị phi khổ đủ điều
Mượn chén vui quên sầu viễn xứ
Uống tràn cho phách lạc hồn xiêu
5.1990
Sơn Q.T*

bài họa 2 

Về đây riêng lẻ chút trời chiều
Ta,cuối thuở làm thơ ,vẫn nghèo
Một chiếc gươm cùn tay đã rửa
Mười lăm năm ấy nạn còn theo
Thiết thân ngày cũ dần thưa mặt
Ân oán tình xưa chợt lắm điều
May có vầng-trăng-em độ lượng
Hết lòng chăm chút nhánh đời xiêu !
5.1990
Trường Lệ Nhân *

bài họa 3 
 

Những vòng xe với phố từng chiều
Ta vẫn giàu sang,dẫu rất nghèo !
Cuộc sống đã đành sông nước cuốn
Lòng người rồi cũng biển dâu theo
Thả bay tình,rủ bao phiền toái
Mặc quách đời,thôi những giáo điều
Một chút lòng riêng sương khói ấy
Dễ chi gió bão động cành xiêu !
5.1990
đinhlộc
___________________________
*Vo Da,Sơn QT,Tr Lệ Nhân là những người BẠN LỚN của Đ.LỘC


Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Sông tới biển rồi vẫn !

Sông,vẫn dòng sông
biển,vẫn mênh mông.
sông tới biển rồi
sông vẫn đời sông.
một chút mặn nồng 
tan thành sóng biếc.
cho biển ngậm ngùi 
gọi mãi tên sông !

1.1990
đinhlộc

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Bài Sinh Nhật

Một ngọn nến buồn lắt lay 
ngày sinh nhật
cho ta suy ngẫm về sự hiện hữu
của chính mình
buồn-vui,sống-chết,tồn tại-lãng quên,
tình yêu-nỗi nhớ , sự bội bạc
và lòng thủy chung...

Để thấy lòng minh bình yên thanh thản !
đến và đi ...Rồi cũng trở về!

Như tình yêu của ta-của người
hai mươi năm tròn
sóng gió-chia xa-ngọt ngào-cay đằng
...Vẫn nồng nàn,vẫn ngào ngạt 
ngỡ như là vĩnh cữu 
Nhưng không,
đằng kia,dù chân trời đã tím 
vẫn còn những khát vọng-phù-vân...
cuộc đời vốn thế,biết làm sao ?

Thì thôi,hãy giữ lấy 
những ngày tháng thâm ân !
mây cứ bay đi,
gió không buồn theo nữa !

Sương khói hư huyền
đến và đi
rồi cũng trở về,phải không ta? 
phải không người ?

020102009
đinhlộc